Bản chụp không cứu được bản gốc. Nhưng một danh mục ghi rõ mỗi tài liệu ở đâu và xin lại thế nào thì cứu được cả bộ hồ sơ.
Đây là thứ mỏng nhất trong tủ và cũng là thứ đáng giá nhất.
Danh mục gồm gì
- Tài liệu gì, của ai.
- Do đâu cấp, cấp ngày nào.
- Bản gốc hiện ở đâu.
- Cấp lại được không — nếu được thì ở đâu, cần gì, khoảng bao lâu.
- Có thời hạn hiệu lực không.
Năm dòng cho mỗi tài liệu. Dòng thứ tư là dòng phân biệt một danh mục dùng được với một bản liệt kê vô dụng.
Sao lưu: hai dạng, hai mục đích
Bản chụp giấy để dùng khi không có máy, để mang đi hỏi, để đưa người khác xem.
Bản điện tử để tra nhanh, để gửi đi khi được yêu cầu, và để không mất theo một trận ẩm hay một lần chuyển nhà.
Có cả hai thì gần như không còn tình huống nào bạn hoàn toàn không có gì trong tay.
Chụp thế nào cho dùng được
Chụp đủ mọi trang, cả mặt sau kể cả khi nhìn qua thấy trắng.
Chụp thẳng, đủ sáng, lấy trọn mép giấy — một bản chụp cắt mất mép có thể mất luôn một phần dấu hoặc một dòng ghi chú.
Và chụp ngay khi nhận tài liệu, đừng để dồn — dồn lại thì không bao giờ làm.
Đặt tên tệp cho người khác đọc được
Ba phần là đủ: tài liệu gì, của ai, cấp ngày nào — và giữ cùng một cách đặt cho mọi tệp.
Một tệp tên khó hiểu nằm giữa hàng trăm tệp khác thì gần như không tồn tại vào lúc cần gấp.
Lưu ở hai nơi, không phải một
Một nơi lưu là một điểm hỏng: máy hỏng, tài khoản không vào được, hoặc đơn giản là không ai nhớ nó ở đâu.
Hai nơi khác nhau về bản chất thì tốt hơn hai nơi giống nhau — và điều quan trọng không phải là dùng cách nào mà là có người thứ hai biết đường vào.
Danh mục phải nằm ở nơi tìm thấy được
Một danh mục cất cùng chỗ với nhóm duy nhất thì mất cùng lúc với chúng.
Để nó ở nơi dễ lấy hơn, và lưu thêm một bản điện tử — vì chính danh mục là thứ cho phép dựng lại mọi thứ khác.
Ghi cả những gì không có
Một danh mục chỉ liệt kê những tài liệu đang có thì không cho biết mình đang thiếu gì.
Thêm vài dòng cho những thứ bạn biết là nên có mà chưa có: tài liệu gì, vì sao chưa có, và đã hỏi ở đâu chưa.
Chính mấy dòng ấy biến danh mục từ một bản liệt kê thành một danh sách việc phải làm — và đó là phần hữu ích nhất khi có việc gấp.
Viết cho người chưa từng đụng tới hồ sơ này
Tránh viết tắt riêng, ghi đủ tên cơ quan, ghi rõ chỗ nào đang dở dang.
Cách kiểm đơn giản: đưa cho một người khác đọc và hỏi họ hiểu được tới đâu — chỗ họ phải hỏi lại là chỗ cần viết rõ hơn.
Danh mục quan trọng hơn bản sao
Nếu chỉ làm được một trong hai việc, hãy làm danh mục.
Bản sao cho biết tài liệu nói gì; danh mục cho biết làm sao có lại tài liệu — và với nhóm cấp lại được thì thứ thứ hai đáng giá hơn hẳn.
Với nhóm duy nhất thì cần cả hai, nhưng ngay cả ở đó, danh mục vẫn là thứ cho người khác biết phải đi đâu và hỏi ai.
Một trang giấy vẫn hơn một hệ thống không ai dùng
Danh mục càng đơn giản thì càng có khả năng được cập nhật thật.
Một bảng viết tay để trong bìa hồ sơ, cập nhật đều, hữu ích hơn nhiều so với một hệ thống chỉn chu mà sau ba tháng không ai mở lại.
Cập nhật theo sự kiện, không theo lịch
Mỗi lần nhận một tài liệu mới, giao một bản gốc đi, hoặc nhận lại một bản gốc — ghi ngay một dòng.
Ghi ngay trong ngày thì mất ba mươi giây; ghi lại sau nửa năm thì thường không ai làm, và thông tin mất hẳn.
Điều bài này không làm
Không nêu quy định về lưu trữ, không nói phải giữ tài liệu bao lâu, và không giới thiệu công cụ hay dịch vụ lưu trữ nào.
Câu hỏi về việc cấp lại hỏi nơi đã cấp; câu hỏi về thời hạn phải lưu hỏi nơi tiếp nhận hoặc luật sư.
Danh mục tài liệu nên gồm gì?
Tài liệu gì của ai, do đâu cấp ngày nào, bản gốc ở đâu, cấp lại được không và bằng cách nào, có thời hạn hiệu lực không.
Chụp lại tài liệu thế nào cho dùng được?
Đủ mọi trang kể cả mặt sau, chụp thẳng và đủ sáng, lấy trọn mép giấy, và chụp ngay khi nhận chứ đừng dồn.
Vì sao phải lưu ở hai nơi?
Vì một nơi lưu là một điểm hỏng — và điều quan trọng nhất là có người thứ hai biết đường vào.
Danh mục nên để ở đâu?
Không cất cùng chỗ với nhóm duy nhất, vì như vậy sẽ mất cùng lúc với chúng — và nên có thêm bản điện tử.